ƠN NGÀI NHƯ BIỂN
NHƯ TRỜI MÊNH MÔNG
Chúa đã đem chúng tôi vào lưới,
Chất gánh nặng quá trên lưng chúng tôi.
Chúa khiến người ta cưỡi trên đầu chúng tôi;
Chúng tôi đi qua lửa qua nước;
Nhưng Chúa đem chúng tôi ra nơi giàu có.
(Thi Thiên 66:11&12)
Trong cơn hoạn nạn, trách ai?
Con xin hỏi Chúa, trách Ngài được chăng?
***
Lùa con vào lưới Ngài giăng
Lưng con Ngài chất gánh mang nặng nề
Đầu con, chúng cưỡi, chúng đè
Con qua nước lửa, mọi bề gian nan.
Cho nên, khi gặp khó khăn
Con đều cất tiếng thở than cùng Ngài!
***
Nhưng khi sóng gió qua rồi
Ngài thương âu yếm mỉm cười với con
Dẫu con trong lúc lòng buồn
Đức tin suy yếu không trông thấy Ngài
Cùng con đi bước chông gai
Cùng con chịu những đắng cay của đời
Ơn Ngài không nói nên lời
Ơn Ngài như biển như trời... mênh mông.
Tường Lưu