NHẸ VÀ TẠM


Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh
cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô
lượng vô biên...  (II Cô-rinh-tô 4:17)


Nhẹ và tạm, đây nói về... hoạn nạn
Có nhẹ không?  Có tạm không?  Tùy mình!
Nếu một người mạnh mẽ trong đức tin
Thì hoạn nạn chỉ là điều... nhẹ, tạm!

Tôi trải qua biết bao lần hoạn nạn
Đám mây đen phủ dày đặc một màu
Lúc bình thường, đức tin thế, kể cao
Khi hoạn nạn, xem chừng như quá thấp.

Đức tin thấp, linh trình đi... vấp váp
Hỏi Chúa rằng:  Chúa để xảy ra ư?
Nhẹ là gì?  Sao trĩu nặng tâm tư?
Gọi là tạm!  Sao dài hằng thế kỷ?

    ***
Hãy thử hỏi:  Hoạn nạn là gì nhỉ?
Hoạn nạn là... dịp kiểm điểm đức tin
Đức tin cao, gặp hoạn nạn, điềm nhiên
Càng gió táp, mưa sa, càng mạnh mẽ!

Nhưng với người đức tin còn... non trẻ
Sẽ nản lòng, nếu không chấn chỉnh ngay
Đức tin mình không được phép... lung lay
Phải giữ vững để vượt qua hoạn nạn.

    ***
Qua hoạn nạn, hiểu rõ là nhẹ, tạm
Ngước lên cao, Chúa ưu ái ban khen
Phước từ trời, phước vô lượng vô biên
Thật cao trọng, thật đời đời vinh hiển!

  Tường Lưu