NGÀY HOẠN NẠN


Trong ngày hoạn nạn chớ đi đến nhà anh em
mình.  (Châm Ngôn 27:10)
Hãy kêu cầu ta, ta sẽ trả lời cho; ta sẽ tỏ cho
ngươi những việc lớn và khó, là những việc
ngươi chưa từng biết.  (Giê-rê-mi 33:3)


Ngày hoạn nạn trên đời, nhiều vô kể
Có người nào không hoạn nạn bao giờ?
Mỗi khi tôi gặp hoạn nạn, tôi lo
Không biết sẽ tìm cách gì đối phó.

Khi hoạn nạn, tự mình gồng, chống đỡ
Nếu không xong, tôi sẽ phải cầu ai?
Cầu anh em, cầu bè bạn, người ngoài?
Ở thế bí, cầu ai tôi cầu hết!

Đã biết rằng nhờ vả ai, mình kẹt
Mắc nợ người, điều ấy khổ về sau.
Hoạn nạn qua, ơn nghĩa vẫn còn lâu
Bất đắc dĩ mới ngỏ lời nhờ vả.

Cầu người ngoài, chẳng ai nghe mình cả
Mình người dưng sao nhờ vả người ngoài?
Nhưng nếu nhờ không được cũng không... cay
Trường hợp đó, mình đã từng từ chối!

Cầu bè bạn, dù bạn thân cũng ngại
Nhiều lý do mình nhờ vả không nên
Mở miệng ra mình tự thấy mình... hèn
Họ từ chối, mình đương nhiên mất bạn.

Cầu anh em khi mình lâm hoạn nạn?
Chớ!  Nghe không?  Chớ ngỏ ý mình cầu!
Nếu anh em có phản ứng... lắc đầu
Thì thất vọng ngàn lần hơn thất vọng!

    ***
Vậy thì đến nhà ai ngày hoạn nạn?
Đến làm gì?  Cứ ở tại... nhà mình!
Vào phòng riêng, quì gối xuống cầu xin.
Chúa là Đấng cứu mình qua hoạn nạn.

  Tường Lưu