MIẾNG NGON


Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon,
tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim
phụng hoàng.  (Thi Thiên 103:5)


Tuổi già ăn được miếng ngon
Hiểu rằng:  Phước đấy!  Phước không chi bằng!
Có người già chẳng còn răng
Miếng ngon cũng đã nhiều phần bớt đi
Miệng nhai trệu trạo, ngon gì!
Hai hàm răng giả đẹp khi mình cười
Còn ăn, khổ lắm, người ơi!
Trách mình hồi trẻ đã lười... giữ răng.
Nhưng khi có sức phụng hoàng
Chúa cho ta lại... hồi xuân bây giờ!
Xuân ư?  Cũng cỡ bảy ba*
Cuộc đời lại đẹp như xưa, một thời!
Miếng ăn là nhất trên đời
Chúa cho, cứ tạ ơn Ngài... mà ăn!
Thỏa lòng hưởng phước Chúa ban.

  Tường Lưu


*  Tân nhân dục vấn lang niên kỷ
    Ngũ thập niên tiền nhị thập tam!
 (Nguyễn Công Trứ)