LỘNG
Đừng đoán xét ai, thì các ngươi khỏi bị đoán
xét; đừng lên án ai, thì các ngươi khỏi bị lên
án; hãy tha thứ, người sẽ tha thứ mình. (Lu-ca
6:37)
Nhứt là trong vòng anh em phải có lòng yêu
thương sốt sắng; vì sự yêu thương che đậy vô
số tội lỗi. (I Phi-e-rơ 4:8)
Đừng đoán xét ai! “Đừng” là... “yếu” đấy!
Kẻ vô tình phạm lỗi, ta bỏ qua
Nhưng cố tình phạm lỗi, ta chỉ ra
Rồi ta sẽ dạy cho... một bài học.
Bài học này đố ai mà học thuộc
Chưa biết chừng bài học ngược về mình
Đoán xét người, người sẽ... mất cảm tình
Và tìm dịp trả đòn vào đúng lúc.
Không đoán xét thì đương nhiên mình... bực
Biết điều lành, không thực hiện, không nên
Để trong lòng, tính thẳng thắn, không yên
Phải đoán xét, phải cho thiên hạ biết.
Chắc chi đúng về lời mình đoán xét?
Đoán xét sai sẽ ăn nói làm sao?
Có chín người thì mười ý khác nhau
Sai rõ thế vẫn có người thấy đúng!
Nếu yên lặng là vàng, thì sẽ... lộng
Người làm sai, không ai nói, thấy hay
Đã tưởng hay, cứ thế lộng, làm hoài
Nêu gương xấu, mang tiếng cho tập thể.
***
Nói cho cùng, mình cũng từng như thế
Mình cũng từng sai phạm biết bao lần
Mình cũng đau khi bị chỉ lỗi lầm
Trường hợp ấy, mình cũng mong trả đũa!
Đừng đoán xét, nhưng hãy nên tha thứ
Lấy tình thương mà xây dựng lẫn nhau
Vì tình thương khỏa lấp mọi sầu đau
Và giải quyết tất cả điều sai phạm.
Tường Lưu