LÒNG TÔI VỮNG CHẮC
Hỡi Đức Chúa Trời, lòng tôi vững chắc; tôi
sẽ hát, phải, linh hồn tôi sẽ hát ngợi khen.
Xin Chúa giúp đỡ chúng tôi khỏi sự gian truân;
vì sự giúp đỡ của loài người là hư không. (Thi
Thiên 108:1&12)
Ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã. (I Cô-
rinh-tô 10:12)
Hỡi Đức Chúa Trời, lòng tôi vững chắc
Vững thật không, chắc thật không? Hãy chờ
Có nhiều khi nói vững chắc bây giờ
Rồi sau đó sẽ lung lay... gốc, ngọn.
Đã vững chắc, nghĩa là... không xao động
Dù mưa sa, dù gió táp triền miên
Vẫn đứng cao, vẫn không chút ngả nghiêng
Mà trái lại, có tiếng ca, tiếng hát.
Thưa với Chúa không thể... không thành thật
Vì cuộc đời đã nếm trải... gió mưa
Đã từng phen rút kinh nghiệm... dư thừa:
Chuyện nhờ cậy loài người là... vô ích!
Khi đối diện với gian truân, thử thách
Ai lòng nào mà hát được... cho cam!
Bảo hát ư! Tiếng hát ấy, tiếng than
Hát như thế không thể coi là hát.
Nhưng với người đã “vào sinh ra... nhạc”
Là người luôn nắm tay Chúa đồng đi
Kinh nghiệm rồi, dẫu nguy khó cỡ gì
Nhờ cậy Chúa thì... “lòng tôi vững chắc”.
Lòng vững chắc, “đố” mà không ca hát
Ngợi khen Ngài... Ôi! Các thánh ngàn xưa
Hát không ngưng, hát mãi tới bây giờ
Trong tù ngục vẫn còn nghe tiếng hát!
Tường Lưu