KHUYÊN NHỮNG NGƯỜI GIÀ CẢ


Khuyên những người già cả phải tiết độ,
nghiêm trang, khôn ngoan, có đức tin, lòng yêu
thương và tánh nhịn nhục vẹn lành.  (Tít 2:2)
Hoặc cho là cây tốt thì trái cũng tốt, hoặc cho
là cây xấu thì trái cũng xấu; vì xem trái thì
biết cây.  Hỡi dòng dõi rắn lục; bay vốn là
loài xấu, làm sao nói được sự tốt?  (Ma-thi-ơ
12:33-34)


Các cụ già... như tôi, nhiều điều xấu (?)
Thánh Phao-lô kê một số tượng trưng.
Riêng về tôi, các tật xấu thông thường
Nhiều vô kể, khó liệt kê ra hết.

Về tiết độ, đời còn bao lâu nữa
Tiết độ gì? Ngon miệng, cứ... tự nhiên
Tiết độ gì?  Say ngủ, cứ... nướng thêm
Không theo nổi lời khuyên đâu, thánh nhé!

Về nghiêm trang, thánh ơi, tôi yêu... đẹp
Đẹp là mê, thánh dạy phải nghiêm trang
Ôi, làm sao tôi dám... ngược với lòng
Lời khuyên ấy, ít khi tôi sử dụng.

Về khôn ngoan, mới nghe, tôi đồng ý
Khôn cho tôi, khi có lợi cho tôi
Khôn cho người, tôi chẳng dại cho người
Thánh dạy tôi khôn cho ai, thánh nhỉ?

Về đức tin, tôi già rồi, phải giữ
Lỡ qua đời bất tử, sẽ về đâu
Nên đức tin, tôi giữ kỹ, giữ lâu
Cho đến lúc gặp thánh trên thiên quốc.

Về yêu thương, tôi thích yêu người tốt
Chỉ sợ yêu... lầm người xấu, thiệt tôi
Con cháu tôi, yêu để bụng đủ rồi
Còn người khác, phải có qua có lại.

Về nhịn nhục vẹn lành... là gì vậy
Tôi dằn mình nhịn cỡ... bất quá tam
Nếu nhịn thêm, sợ “nhồi máu cơ tim”
Không có lợi, vẹn lành không có lợi.

    ***
Chúa phán rằng:  Cây xấu ra trái xấu
Đến một ngày chủ sẽ đốn, sẽ thiêu
Tôi biết tôi mang tật xấu rất nhiều
Không sửa đổi, sẽ vào nơi hư mất!

  Tường Lưu