KHỐN KHÓ
Còn không rao truyền Tin Lành, thì khốn khó
cho tôi thay! (I Cô-rinh-tô 9:16)
Tôi rất sợ khi lâm vào khốn khó
Vốn “hiền lành”, vốn “nhu nhược” xưa nay
Hễ điều chi có vẻ “xấu”, chạy ngay
Để tránh gặp những điều mình thường sợ.
Đi vay mượn là một điều khốn khó
Mở miệng ra lập cập, nói cà lăm.
Công việc làm cũng muốn được “vinh thăng”
Xin ân huệ, cũng là điều khốn khó.
Sống vất vả tôi quen rồi, không sợ
Miễn bình yên, miễn suôn sẻ, đủ vui
Nhưng cuộc đời lắm chuyện kể là... xui
Nghĩa là vẫn dính vào vòng khốn khó.
***
Thiên sứ báo mục đồng rằng: Đừng sợ!
Tin Lành nầy, bình an lớn muôn dân.
Môn đồ xưa, Chúa phán dặn ân cần:
Hãy đi khắp thế gian rao giảng Đạo.
Rao giảng Đạo là đi vào khốn khó
Đây ngục tù, đây đòn vọt quá chừng!
Vết thương... đau, các thánh vẫn coi thường
Vẫn ca hát mà đi vào khốn khó.
***
Còn khốn khó của đời, không đáng kể
Cố làm tròn trách nhiệm giảng Tin Lành
Ơn của Trời, ơn cứu rỗi tội nhân
Không rao giảng mới thật là... khốn khó.
Lời nói ấy, thánh Phao-lô tuyên bố
Và thực hành, tận lực giảng Tin Lành
Mão triều thiên khi đi hết đường trần
Vinh hiển ấy đền bù bao khốn khó.
***
Nay, cuộc đời trăm năm là ngắn quá
Cõi đời phàm lo thuộc thể mà thôi
Phần thuộc linh lơ đãng đã quen rồi
Thì công tác giảng Tin Lành không có.
Đã không có, tức là vào Nước Chúa
Với tay không, liệu được Chúa ban khen?
Với tay không, liệu lãnh mão triều thiên?
Không chi hết, mới thật là khốn khó!
Tường Lưu