HỌC ĐA-VÍT
VỀ CẦU NGUYỆN
Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tra xét tôi, và biết
lòng tôi; hãy thử thách tôi, và biết tư tưởng
tôi; xin xem thử tôi có lối ác nào chăng, xin
dắt tôi vào con đường đời đời. (Thi Thiên
139:23&24)
Trước khi vào bài: TL có làm một bài thơ
nhan đề: “Cầu Nguyện Khôn” khi đọc Thi Thiên
19:12-13. Đa-vít cầu nguyện như sau: Ai biết được
sự sai lầm mình? Xin Chúa tha các lỗi tôi
không biết. Xin Chúa giữ kẻ tôi tớ Chúa khỏi
cố ý phạm tội; nguyện tội ấy không cai trị
tôi. Lỗi không biết và lỗi cố ý, cầu nguyện
như Đa-vít là... rất khôn!
Học Đa-vít, hãy học về... cầu nguyện
Ông nhiều khi đề nghị Chúa thử mình
Có lẽ ông nghĩ mình khá... thiêng liêng
Sống thánh thiện, mới dám xin Chúa thử.
Tiểu sử ông, đọc sơ sơ đủ rõ
Ông là người xác thịt chẳng thua ai
Cũng mê tham, cũng mánh lới, thù dai (I Các Vua 2:5-
9)
Ông xin Chúa thử ông! Ông gan dạ!
Tôi xét tôi, xét qua loa, đã sợ
Tội ê hề, nhiều tật xấu, đáng khinh
Có bao giờ dám xin Chúa thử mình?
Mình tự thấy nhiều cây đà trong mắt! (Ma-thi-ơ 7:3)
Tôi xin Chúa lấy tình thương khỏa lấp
Tội ác tôi, dẫu ngày một thêm ra
Nhiều cỡ nào Chúa cũng sẽ quăng xa (Ê-sai 43-25)
Nhờ ân điển, tôi đi đường... Hằng Sống!
Biết tư tưởng, biết trong lòng, biết đúng
Chỉ riêng Ngài, Đấng tra xét bề trong (Giê-rê-mi
17:10)
Người công bình, Chúa ban thưởng, ghi công
Nên Đa-vít cầu xin Ngài... tra xét.
***
Học cầu nguyện, hãy học “khôn” Đa-vít
Chúa thấy tôi có lối ác nào không?
Có thì sao? Thì xin Chúa... vui lòng
Dắt dẫn tôi vào con đường... Hằng Sống!
Tường Lưu