HÃY CHỔI DẬY VÀ ĂN
Đoạn người nằm ngủ dưới cây giếng giêng.
Có một thiên sứ đụng đến người và nói
rằng: Hãy chổi dậy và ăn. Người nhìn thấy
nơi đầu mình một cái bánh nhỏ nướng trên
than, và một bình nước. Người ăn uống, rồi lại
nằm. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đến lần
thứ nhì, đụng người và nói rằng: Hãy chổi
dậy và ăn, vì đường xa quá cho ngươi. Vậy,
người chổi dậy, ăn và uống, rồi nhờ sức
của lương thực ấy, người đi bốn mươi ngày và
bốn mươi đêm cho đến Hô-rếp, là núi của
Đức Chúa Trời. (I Các Vua 19:5-8)
Xin đọc I Các Vua 19:1-8.
Đường theo Chúa luôn luôn đầy thử thách
Không chừa ai, kể cả đấng... tiên tri
Ê-li cầu... Chúa cất mạng mình đi
Khi sợ hãi, khi tinh thần... sụp xuống.
Ông chạy trốn, ẩn mình trong đồng vắng
Đói không ăn, nằm ngủ mệt, chán chường
Ông nghĩ gì? Ông nghĩ: Chết sướng hơn(?)
Thử thách nặng, ai người không nghĩ thế!
Thiên sứ đến gần bên ông, lay nhẹ:
Dậy ăn đi, đường xa quá cho ngươi!
Gọi hai lần, ông chổi dậy, vâng lời
Ăn và uống, rồi sức ông hồi phục.
Sức hồi phục, sức tăng lên... kỷ lục
Khiến ông đi một mạch bốn mươi ngày
Chân bước đều, bước vững, dẫu đường dài
Cho đến núi Đức Chúa Trời mới nghỉ.
***
Gặp thử thách, nhiều khi tôi... nhụt chí
Chúa có hay? Chúa có biết cho không?
Thấy cô đơn, thấy yếu đuối, nản lòng
Nhắm mắt ngủ cho quên đời... đau khổ!
Nghe tiếng Chúa trong lòng tôi, nhắc nhở:
Dậy ăn đi! Đường xa quá cho ngươi!
Tôi không ăn Lời Chúa đã lâu rồi
Nay chổi dậy, tôi ăn và... hồi sức!
Khi hồi sức, tôi nhẹ coi thử thách
Dẫu trăm bề, tôi dư sức vượt qua
Tôi vẫn đi, không mỏi, dặm đường xa
Cho đến nước Đức Chúa Trời mới nghỉ!
Tường Lưu