ĐOÁI ĐẾN KẺ KHỐN CÙNG


Phước cho người nào đoái đến kẻ khốn cùng,
trong ngày tai họa Đức Giê-hô-va sẽ giải cứu
người.  (Thi Thiên 41:1)


Kẻ khốn cùng là ai?  Là tôi đó!
Tôi nhiều khi điêu đứng lắm trong đời!
Biết nhờ ai?  Tôi nhờ Chúa mà thôi
Chờ người giúp, liệu có ai đoái tới?

Nếu đoái tới, xin thưa:  Không dám nói
Vì có người đoái tới kiểu... thi ân
Thì, mang ơn một cách khá nhục nhằn
Món nợ ấy trước sau mình phải trả.

Nhận ơn để choàng vào người cái khổ
Thà rằng tôi từ chối phắt, tốt hơn
Chúa giúp tôi, Chúa không bắt... trả ơn
Còn người giúp, xin hẹn chờ... dịp khác!

Nói, nói vậy, cũng có người lòng tốt
Giúp cho ai, giúp vui vẻ, chân tình
Người khốn cùng không mặc cảm... đi xin
Tôi chưa gặp một quí nhân như thế!

Tôi cũng đã, có khi đời... thở dễ
Đóng vai “cho” người “kém vế” hơn tôi
Người cần nhiều, tôi tí tí, ít oi
Lúc giúp đỡ, cứ sợ người không nhận.

    ***
Chúa không quên người hằng tâm, hằng sản
Đoái đến người, thì phước ấy lớn lao
Ai trong đời được yên ổn mãi đâu?
Ngày tai họa, Chúa đưa tay giải cứu!

  Tường Lưu