CON NHỚ...
Con nhớ, hồi con còn nhỏ dại
Xa nhà, sống... thui thủi... một mình
Lắm lúc cô đơn, thầm ước lại
Những ngày dưới mái ấm gia đình
Ở trong hạnh phúc, con không thấy
Bây giờ thiếu vắng, xót xa niềm
Ba Mẹ, sông Hồng; con, sông Đáy
Mênh mông dòng nước chảy hai miền
Hướng về Ba Mẹ phương trời ấy
Thương nhớ đầy vơi, chan chứa tình...
Con nhớ, con từng là gánh nặng
Học hành, tận Mã Não, Phương Khê
Thời buổi chiến tranh, trường học vắng
Thầy trò vài ba lớp làng quê
Học cũng phập phồng, thường báo động
Máy bay quân Pháp bắn cận kề
Lâu lâu Ba ghé thăm một bận
Gặp Ba, mừng kể chuyện lê thê
Ba cho tiền học, Ba căn dặn
Nghe Ba, nước mắt nhỏ dầm dề.
Con nhớ, những năm mang bệnh ngặt
Nhà nghèo, Ba Mẹ biết làm sao
Nhìn con tiều tụy, thân xơ xác
Thương con, Ba Mẹ nén khổ đau
Những toa bác sĩ, con đem... cất
Đường cùng, còn xoay xở vào đâu
Tay con, Mẹ nắm... thăm cơn sốt
Mẹ buồn trên nét mặt lo âu
Nghe tiếng nguyện cầu đêm khuya khoắt
Con hiểu lòng Ba Mẹ thế nào!
Con nhớ, quê nhà tràn khói lửa
Phận trai thời chiến, phải lên đường
Gia đình... vợ dại, con còn nhỏ
Trăm sự rối bời, trăm vấn vương
Ba Mẹ ân cần khuyên, nhắc nhở:
Yên tâm, dâu... cháu... Ba Mẹ thương
Con đã khóc vùi, lòng nức nở
Những lời từ Ba Mẹ tóc sương
Xúc cảm khôn cầm, ơn muôn thuở
Như núi, như sông, như đại dương...
Con nhớ, sau ngày Miền Nam mất (30/4/75)
Sống trong căng thẳng suốt ngày đêm
Cả nước như trại tù u uất
Ba Mẹ lo cho con vượt biên
Cầm những lượng vàng, lòng quặn thắt
Chín chiều đau đớn, nói sao nên
Đã biết ra khơi nhiều bất trắc
Mấy người cặp bến được bình yên?
Vì con, Ba Mẹ hy sinh hết
Trọn vẹn cuộc đời, trọn trái tim...
Tường Lưu