CHUYỆN XƯA
Đêm nay không ngủ được, đã khuya
Trằn trọc trên giường, toàn chuyện xưa
Tại sao không thấy lòng vui vẻ
Tại sao cứ nhớ chuyện ngày xưa?
Ngày xưa, hai chữ êm đềm ấy
Lưu luyến một thời, một trời mơ
Ngày xưa còn trẻ, còn mơ được
Thời gian còn... mênh mông, dư thừa
Bây giờ, trước mặt là... đường cụt
Thời gian còn bao nhiêu... ngày giờ?
Mơ về chuyện xưa, chuyện nhớ thương
Những ngày còn cắp sách tới trường
Những ngày... bài vở không ham lắm
Chỉ ham tìm bắt dế ngoài vườn
Đòn dăm ba trận, không chừa được
Roi vẫn còn lằn trên đôi... mông.
Những ngày thi rớt, buồn cha mẹ
Những ngày thất vọng, đi lang thang
Cả cõi trần gian, không chỗ đứng
Một mình, một tâm sự, não lòng!
Chuyện xưa, đâu có mấy chuyện vui
Nhớ lại chi cho lòng bùi ngùi
Không sao quên được, nên còn... nhớ
Nhớ thời dĩ vãng, nhớ mà... chơi
Có những lỗi lầm... ngu chí tử
Thời gian câu chuyện đã qua rồi
Tiếc ngẩn tiếc ngơ mình vụng dại
Hồi ấy mình cay, bây giờ thôi!
Chuyện đời thấp thoáng mơ hay thực?
Thực cũng là mơ của một thời!
Gợi lại chuyện gì xưa, không sao!
Vui buồn, dại dột, chuyện... tào lao
Khi cười... vỡ bụng, khi tiếc nuối
Cũng là kỷ niệm một thuở nào.
Nhưng, khi gợi lại tình cha mẹ
Công ơn như biển cả, trời cao
Lỗi đạo làm con, lòng trăn trở
Dễ gì quên được! Chạnh niềm đau!
Ở đây xa cách ngàn muôn dặm
Con tìm thăm mộ trong đêm sầu...
Tường Lưu