CHỚ LO PHIỀN CHI HẾT


Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy
dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà
trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa
Trời.  Sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá
mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và ý tưởng
anh em trong Đức Chúa Jêsus-Christ.  (Phi-líp 4:6-
7)


Khi khuyên ai:  Chớ lo phiền chi hết
Tự lòng tôi, tôi đã thấy không xuôi
Bản thân tôi, sống gần hết đời người
Bảo không lo, làm sao không lo được!

Thời còn trẻ, cha mẹ nuôi đi học
Nghĩa là lo bài vở, sách nhà trường
Học không nên thì roi đét vào mông
Bảo không lo, làm sao không lo được!

Thời lớn khôn, bước vào đời khó nhọc
Nghĩa là lo chật vật để nuôi thân
Nếu không xong, chẳng lẽ đói không ăn
Bảo không lo, làm sao không lo được!

Thời chiến tranh, bị động viên... quân lực
Nghĩa là lo sống chết chốn rừng xanh
Ngày lẫn đêm đối diện với tử thần
Bảo không lo, làm sao không lo được!

Khi qua đây, khổ công đi xin việc
Nghĩa là lo tìm cách sống xứ người
Tiếng người ta mình dốt, nói... lôi thôi
Bảo không lo, làm sao không lo được!

Nay về già, nghỉ hưu, còn lo... ác
Nghĩa là lo ngày cuối đã tới gần
Biết nhờ ai khi sức khỏe suy tàn
Bảo không lo, làm sao không lo được!

    ***
Nghĩ lại coi!  Mình là người có phước
Mình là người có Chúa, Chúa lo cho
Nghĩ lại coi!  Từ thơ ấu tới giờ
Chúa đã lo cho mình không kể xiết!

Vậy hãy khuyên:  Chớ lo phiền chi hết
Tự khuyên mình, khuyên bạn, khắp... nhân gian
Hãy cầu xin, hãy khẩn nguyện, Chúa ban
Nhớ, nhớ kỹ:  Chớ lo phiền chi hết!

  Tường Lưu