BẮT LỖI


Hãy dạy dỗ tôi, tôi sẽ nín lặng; xin chỉ cho tôi
hiểu tôi đã lầm lỗi nơi nào.  (Gióp 6:24)


Giá phải trả cho mỗi lần bắt lỗi
Mắc vô cùng vì thấy rõ:  Tôi ngu
Nhưng đường đường, thấy lỗi há làm ngơ!
Ai dung túng cho những người... có lỗi?

Tôi rờ... mình, rờ... thẳng thừng, tự hỏi
Liệu mình “ngon”, chưa có lỗi bao giờ?
Hỏi chưa xong, tôi đã bật cười... to
Tôi có lỗi nhiều gấp trăm người khác!

Tôi đã nghe “hà rầm” lời phiền trách
Của bạn... hiền, của bạn... thích dạy đời
Họ không dè tôi dùng búa “thiên lôi”!
Vừa mất bạn, vừa bực lòng quá đỗi!

Người nào “ngu” mới nhè tôi bắt lỗi
Tôi cũng ngu mới đi bắt lỗi người
Thế thì sao?  Cứ để lỗi... khơi khơi
Chẳng đụng tới, lỗi ai người nấy chịu?

    ***
Ai “hiền nhân” bước lên cân cũng thiếu
Nên hằng ngày hãy tự xét lấy mình
Lòng khiêm nhường hướng về Chúa cầu xin
Và sửa đổi, trở nên con người mới.

Kính sợ Chúa, biết lỗi mình, nhận lỗi
Ai “sửa lưng”, ai bắt lỗi:  Cám ơn!
Nói nghe sao như mình rất khiêm nhường
Khi đụng tới, búa “thiên lôi”... hữu dụng?

  Tường Lưu