VỀ HƯU
Và buổi chiều, chớ nghỉ tay ngươi...
(Truyền Ðạo 11:6)
Những tưởng về hưu là khỏe rồi
Về hưu là ngày tháng rong chơi
Trí óc không còn căng thẳng nữa
Vườn hoa, cây kiểng lấy làm vui.
Vừa được về hưu thở nhẹ phào
Thì giờ rộng rãi sướng làm sao!
Tắt cái chuông đi cho ngủ đã
Thứ Hai, Chúa Nhật cũng như nhau.
Mới đó về hưu đã chán phèo
Thời gian vui hưởng được bao nhiêu?
Ở nhà lắm lúc như giam lỏng
Buồn sáng, buồn trưa, buồn cả chiều.
Tuổi già, sức yếu, cái lưng khom
Ta muốn đi làm, ai mướn không?
Bệnh tật trong người chưa trở chứng
Chẳng sao! Khi đã muốn đi làm.
Tuổi già trong kiếp sống trần ai
Tâm sự bao điều khó tính thay!
Ðừng nghĩ rằng già thì vô dụng
Ðường đời ta lại bước một, hai...