THÀNH SẦU
Chúa đã cho tôi biết đường sự sống,
Cũng sẽ cho tôi đầy lòng vui mừng trước mặt Ngài.
(Công Vụ Các Sứ Ðồ 2:28)
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa,
Say không còn biết chi đời,
Nhưng em ơi,
Ðất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ.
Ðất trời nghiêng ngửa,
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!*
Trong men cháy, giác quan người bén lửa
Ðất trời nghiêng ngửa
Thành sầu không sụp đổ, người ơi!
Dù người say không còn biết chi đời!
Người có thấy...
Sông Hoàng Hà nước chảy
Từ trời cao đổ xuổng biển không về!
Người có thấy...
Trong gương sầu tóc bạc
Sớm mai xanh, tối như tuyết ủ ê!**
Tiền nhân từng nâng ly cao thách đố
Với thành sầu...
Mười ngàn chung đùa giỡn một cơn say
Nhưng thành sầu...
Còn vững chãi hôm nay...
Người có thấy...
Ðồi Gô-gô-tha máu chảy
Trên Thập Hình lai láng cõi nhân gian?
Người có thấy...
Tình thương Trời tỏa rộng
Phá thành Sầu, cứu rỗi kẻ lầm than?
Từ, cuối xứ Mê ly
Từ, cùng đường Phóng đãng
Ngừng bước chân chếnh choáng
Bỏ ly đi...
Người sẽ thấy...
Thành Sầu kia sụp đổ
Khi thành tâm tiếp nhận phước ơn Trời.
Người sẽ thấy...
Thành Sầu không còn nữa
Mà vô cùng lưu xuất một niềm Vui...
* Say Ði Em, thơ Vũ Hoàng Chương.
** Tường Lưu thoát dịch thơ của Lý Bạch:
Quân bất kiến
Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.
Hựu bất kiến
Cao đường minh kính bi bạch phát
Triêu như thanh ti, mộ như tuyết.
(Tương Tiến Tửu)