SINH NHẬT TÔI


Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ
trở nên trắng như tuyết...  (Ê-sai 1:18)


Sinh nhật tôi thường chỉ mình tôi nhớ
Có đôi khi các con cháu trong nhà
Sinh nhật qua, mới bỗng chợt nhớ ra
Thì đã muộn, cười xuề xòa, là hết.

Ðêm sinh nhật, tôi nằm ôn chuyện cũ
Chuyện đã từng ghi đậm nét trong tôi
Những chuyện buồn tiếp nối mãi không thôi
Còn chuyện vui, sao hiếm hoi đến thế!

Chuyện buồn nhiều, nằm nghe lòng hối hận
Những lỗi lầm mờ ám cả lương tri
Tôi hỏi tôi, mà xấu hổ mọi bề
Ai tha thứ, nhưng tôi không tha thứ!

Tôi cố gắng quên đi, quên không được
Lỗi làm con đã để vết thương sâu
Ba Mẹ ơi!  Con, tóc đã bạc phau
Vết thương ấy vẫn còn đang rỉ máu.

Anh em tôi, tôi cũng không phải lẽ
Vợ con tôi, và thân hữu xa gần...
Tôi gẫm mình thấy đáng trách muôn phần
Ðêm sinh nhật lòng tôi buồn vô hạn.

Ai tha thứ, nhưng tôi không tha thứ!
Tội lỗi này đi địa ngục chẳng oan
Nhưng sao tôi vẫn mơ ước Thiên Ðàng
Chúa đã phiếu trắng tôi trong ân sủng!