SINH KÝ TỬ QUI
Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy,
kẻ thì để được sự sống đời đời, kẻ thì để
chịu sự xấu hổ nhơ nhuốc đời đời.
(Ða-ni-ên 12:2)
Nếu quả đời là một giấc mơ
Êm như trăng lấp lánh mặt hồ
Thì con người sống dư trăm tuổi
Có thể tưởng mình còn trẻ thơ.
Nhưng đời khe khắt với mọi người
Tủi nhục bao phen nước mắt rơi
Vẫn phải lầm lì trong cuộc sống
Ðến khi người nhắm mắt lìa đời.
Nhắm mắt lìa đời cũng chẳng xong
Ðời người đâu chấm dứt dễ dàng
Sinh ký tử qui... đời bất tận
Về đâu? Khi từ giã thế gian!