SAY TRĂNG


Vì sẽ có một thời kia, người ta không
chịu nghe đạo lành.  (II Ti-mô-thê 4:3)


Ông lão vẫn say trăng, đầu gối sách
Ðể thuyền hồn bơi khỏi bến My Lăng.*
Bên kia sông, khách gọi đò cấp bách
Khách gọi đò hối hả giữa đêm trăng.

Ông say trăng, ông không nghe tiếng gọi
Nên vẫn buồn đợi khách suốt bao trăng.*
Ông say trăng...  và trăng là tiếng gọi
Bơi thuyền hồn ra khỏi bến My Lăng.

   ***
Có bao giờ trên dòng đời trôi nổi
Bạn lưu tâm nghe Thượng Ðế gọi chăng?
Hay bạn vẫn hướng lòng về tội lỗi
Say đời này như ông lão say trăng?






*  Bến My Lăng, thơ Yến Lan.