PHƯỚC TUYỆT VỜI




Với đời, ta vi vút làm thơ
Cũng hồn bay bổng, cũng mộng mơ
Này trăng, này gió, này mây nước
Này cả ngàn sau với ngàn xưa.

Có khi trong sầu khổ vô cùng
Thơ cũng rung lên khúc não nùng
Khi vui thơ cũng reo trong gió
Những vần thánh thót, nhạc mông lung.

Nhưng thơ ca ngợi Ðức Chúa Trời
Ta làm, ta thấy phước tuyệt vời
Quên trăng, quên gió, quên mây nước
Chiêm ngưỡng Thiên Nhan Chúa rạng ngời.