NGHE TIẾNG MƯA RƠI
Vì là kỳ tìm kiếm Ðức Giê-hô-va, cho đến
chừng nào Ngài đến và sa mưa công bình
trên các ngươi. (Ô-sê 10:12)
Ðêm nằm nghe mưa rơi
Từng giọt vỡ tả tơi
Lắng sâu vào lòng tôi
Nỗi buồn vời vợi... mãi thôi.
Hồn tan theo tiếng mưa
Nhớ những ngày xa xưa
Kontum, Pleiku... mưa bốn mùa
Mòn mỏi bước chân... giang hồ.
Saigon thuở hết vui
Mưa xuống phố ngậm ngùi
Kiếp người bất trắc, nổi trôi
Nao nao trước cảnh... đổi đời.
Thuyền giạt vào Pulau Bidong
Từ đây bước lưu vong
Xối xả trận mưa rừng
Nước mắt thấm giọt... quê hương.
Xứ lạnh, lạnh tình người
Tứ hải giai... mưa rơi!
Sao được? Mà ra cái giống người!*
Tiếng mưa buồn... mãi thôi.
Xin Chúa khiến mưa sa
Mưa công bình chan hòa
Trong lòng người, tiếng thánh ca
Dâng lên Ðức Giê-hô-va.
* Thơ "Chúc Tết" của Trần Tế Xương:
Sao được cho ra cái giống người!