NÊ-BU-CÁT-NẾT-SA


Nầy, hỡi vua!  Ðức Chúa Trời mà chúng tôi hầu việc,
có thể cứu chúng tôi thoát khỏi lò lửa hực, và chắc cứu
chúng tôi khỏi tay vua.  Dầu chẳng vậy, hỡi vua, xin
biết rằng chúng tôi không hầu việc các thần của vua,
và không thờ phượng pho tượng vàng mà vua đã dựng.  
(Ða-ni-ên 3:17-18)


Nê-bu-cát-nết-sa là tôi, là Hoàng Ðế
Dưới triều tôi dân trăm nước phục tùng
Tôi trị vì, danh tiếng khá lẫy lừng
Tôi tuyển chọn, dùng toàn người thông thái.

Tôi cho đúc một tượng vàng vĩ đại
Bắt mọi dân, mọi nước phải tôn thờ
Chỉ dụ ra, ai trái lệnh, làm ngơ
Tôi phạt nặng, quăng ngay vào lò lửa.

Lò lửa cháy, nóng vô cùng, rực đỏ
Các quan quyền, các dân tộc tuân theo
Giữa tiếng kèn, giữa tiếng trống, tiếng tiêu
Ðều quì xuống thờ tượng vàng tôi dựng.

Tôi tổ chức lễ khánh thành trang trọng
Chính bản thân cũng thờ kính khiêm cung
Có ba tên làm tôi giận vô cùng
Không quì xuống, không sấp mình, không lạy.

Tôi sai đốt... độ nóng tăng gấp bảy
Lửa bừng bừng, lửa hừng hực, sục sôi
Xem thần nào cứu chúng khỏi tay tôi
Bất tuân lệnh, tôi sẽ cho chết thảm.

  ***
Ba tên ấy, ô hay!  Không hề hấn
Ði thong dong giữa lửa cháy rần rần
Người thứ tư dung mạo một vị thần
Tôi chợt hiểu...  Ðức Chúa Trời cứu chúng.

Kể từ đó tôi là người làm chứng*
Tôi truyền rao khắp bốn bể năm châu
Ðức Chúa Trời là Ðấng Thánh Rất Cao
Quyền năng Chúa lớn lao khôn kể xiết.

      ***
Bài thơ này, tôi có lời đặc biệt
Khen ba chàng trai trẻ Hê-bơ-rơ
Lửa sục sôi, lửa hừng hực trong lò
Không thiêu nổi đức tin người thờ Chúa.



*  Vua Nê-bu-cát-nết-sa truyền cho hết thảy các dân, các nước, các thứ tiếng, ở trên khắp đất, rằng:  Nguyền cho sự bình an các ngươi được thêm lên!  Ta lấy làm tốt lành mà rao cho các ngươi những dấu lạ và sự lạ mà Ðức Chúa Trời Rất Cao đã làm ra đối với ta.  Ôi!  Những dấu lạ của Ngài lớn lao là dường nào!  Những sự lạ của Ngài mạnh sức là dường nào!  Nước Ngài là nước còn mãi mãi, và quyền thế Ngài từ đời nọ đến đời kia.  (Ða-ni-ên 4:1-3)