GÔ-LI-ÁT*
Ngươi cầm gươm, giáo, lao mà đến cùng ta;
còn ta, ta nhơn danh Ðức Giê-hô-va vạn binh
mà đến... (I Sa-mu-ên 17:45)
Xin hỏi bạn: Có nghe danh Gô-li-át?
Ðó là tôi, lãnh tụ Phi-li-tin
Y-sơ-ra-ên nghe đến phải rùng mình
Và vua họ, Sau-lơ thì khiếp đảm!
Tôi lực lưỡng, tôi dềnh dàng, cao lớn
Sức mạnh tôi là vô địch toàn cầu
Quân thù nào dám chống cự tôi đâu
Hét một tiếng là tan hồn vỡ mật.
Tôi nhớ lại gót giày tôi dẫm nát
Từ rừng sâu, từ đồi núi, đồng lầy
Khắp chiến trường, khắp mặt trận... đông tây
Tôi chiến thắng và chưa hề chiến bại.
Nhưng hôm nay, có một tên ngu dại
Từ hàng quân bên trại địch xông ra
Tay cầm trành, tay cầm gậy, ba hoa:
Ðòi lấy mạng của tôi! Khôi hài thật!
Tôi thấy nó nhỏ con không thèm chấp
Nhưng nó hăng, nó xơm tới, gan lì
Tôi khinh thường, đánh con nít làm chi
Ðâm một nhát bẩn thanh gươm oanh liệt.
Nó muốn chết, thì tôi cho nó chết
Tôi thờ thần. Nó thờ Chúa Giê-hô-va!
Tôi cười thầm: Mi đâu thoát tay ta
Xác của mi chim trời no một bữa!
Bỗng nó quăng vào trán tôi viên đá
Khi gươm tôi chưa kịp rút khỏi bao
Và giờ đây, tôi, xác chết không đầu
Ôi! Danh tướng một thời, nay đã hết!
***
Xin cảm ơn người anh hùng Ða-vít
Nêu gương cao, tin cậy Chúa vững lòng
Dù địch quân khí thế mạnh vô cùng
Ta có Chúa hẳn nhiên là ta thắng!
* Xin đọc I Sa-mu-ên 17.