Ê-SAU
Sáng Thế Ký 25: 27-34; 27; 32:1-16
Tôi đã bị em tôi lừa mấy vố
Giận thế này! Không giết nó không xong
Ðã lừa tôi chiếm đoạt chức trưởng nam
Ðể đổi với một tô canh đậu đỏ.
Cái tội ấy tôi vẫn còn ghim đó
Nó lừa thêm, cải dạng đóng vai tôi
Cha chúc lành, nó cướp hết phước rồi
Tôi về tới mới hay ra cớ sự.
Phải giết nó! Tôi thề không tha thứ!
Nó sợ tôi, nó trốn chạy phương xa...
Hai mươi năm ròng rã đã trôi qua
Nỗi tức giận trong lòng tôi không dứt.
Nó mưu lược, nó khôn ngoan hết sức
Tôi ngay tình, tôi chất phác, đơn sơ
Hai mươi năm xa cách nó đến giờ
Cũng đôi lúc nghĩ đến tình huynh đệ
Cũng đôi lúc kỷ niệm xưa, hồi bé
Lại dạt dào những nồng ấm trong tim
Giết nó ư! Mối hận ấy khó quên
Tôi nhớ nó, nhưng dễ gì tha thứ!
24 SUỐI MÁT TÂM LINH
Rồi một hôm nó trở về trong xứ
Sai gia nhân đem đồ lễ dâng tôi
Bầy chiên bò, bầy súc vật... lôi thôi
Tôi cảm động khóc òa khi gặp nó.
Tôi ôm nó, nước mắt tràn trên má:
"Hỡi người em, hỡi Gia-cốp của anh
"Ta xa nhau đằng đẵng biết bao năm
"Nay gặp lại, có gì vui hơn nữa...
Tôi tiếp nó với tấm lòng cởi mở
Với tấm lòng tha thứ rất chân tình.
Cám ơn Trời, tôi không mất người em!