CHỪA
(Thoáng ý qua bài thơ HAI CHỪA*
của Trần Tế Xương)
Vậy, hãy giữ cho khéo về sự ăn ở
của anh em... (Ê-phê-sô 5:15)
Tôi cũng như ông, cũng thế thôi
Nhưng mà tính lại, ông thua tôi
Lăng nhăng ông chỉ ba là hết
Còn tôi, không dám kể, ông cười.
Ông hay ở chỗ ông muốn chừa
Nói rằng chừa rượu với chừa trà
Nhưng tôi đoan quyết ông ôm cả
Chỉ có ba thôi, sao lại chừa?
Con người sống tạm ở trần gian
Cái gì vừa "sở thích" là làm
Lòng dục con người không biên giới
Mặc dầu vẫn biết nó lăng nhăng.
***
Chúa đã thương tôi, đã cứu tôi
Vực tôi ra khỏi bến mê rồi
Lòng dục, tôi không chiều theo nó
Nhưng ham các sự ở trên trời.**
* Thơ "Hai Chừa" của Trần Tế Xương (1869-1906):
Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được cái gì hay cái nấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà.
** Hãy ham mến các sự ở trên trời, đừng ham mến
các sự ở dưới đất. (Cô-lô-se 3:2)