|
|
|
|
THÁNG NĂM, THÁNG SÁUHãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi ban cho. (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:12) Ôn lại chuyện ngày xưa... xa tắp Có nắng xanh trời, nhà Bắc Giang Tuổi nhỏ thơ ngây, vườn rộng mát Lắng tai nghe tiếng dế rân ran Mẹ ngồi bên cửa, vui trong mắt Nét hiền theo dõi đứa con... ngoan (?) Con bươi bờ cỏ, tìm hang bắt Cả buổi "vồ" không ra một con Nắm được trong tay còn vuột mất Mẹ cười, nhìn con đứng ngỡ ngàng! Xe đạp, Ba đưa con đi học Ba ngâm khe khẽ một bài thơ Bài gì không rõ, nhưng Ba thích Tiếng trầm, tiếng bổng, tiếng... ngàn xưa Ba nhẹ lâng lâng, Ba thanh thoát Như Ba đang ở cõi trời mơ Ðường lót đá răm, xe lạch cạch Tưởng chừng sênh phách nhịp cầm ca Ðến trường, con xuống, đi vào lớp Chân bước... trên mây, hồn... lửng lơ! Phủ Lý, Ba đổi về năm ấy Nhà thuê chật hẹp, vườn cỏn con Cây sấu, trái thơm, thèm biết mấy Lén Ba, ăn vụng, nhất đời... ngon Mẹ biết, làm ngơ cho con hái Những trái ương ương, những trái giòn... Bây giờ ký ức còn ghi lại Hình ảnh Ba nghiêm, Mẹ dịu dàng Kỷ niệm ngày xưa, ngày thơ dại Nhắc đến không sao khỏi mủi lòng! Rồi quân Nhật sang, rồi... Ất Dậu (1945) Người chết hằng ngày, chết đầy đường Chạn hết thức ăn, thùng hết gạo Nhìn bầy con đói, Ba Mẹ thương Có lúc bữa ăn vài muỗng cháo Có khi chia mấy củ khoai lang Con thấy, dù bấy giờ khờ khạo Ba Mẹ bớt phần Ba Mẹ nhường Kể những hy sinh sao cho thấu Ôi, núi Thái Sơn! Nước trong nguồn! Chạy về Hoàn Dương thời kháng Pháp Khó khăn như dồn đến đường cùng Mấy vị hảo tâm ra sức giúp Mở rộng vòng tay, lòng bao dung Vài sào đất cát chia, trồng trọt Ngày tháng đong đưa, nỗi khổ chung Ba Mẹ gởi con đi xa học Nhớ nhà nhiều lúc mắt rưng rưng Ba Mẹ trăm chiều, bao khó nhọc Thương con, sông núi chẳng hề cùng! Ba dẫn gia đình vào Hà Nội Ðoạn đường trốn tránh quả cam go Nếu Chúa không thương, không qua nổi Những trạm canh phòng, những mối lo... Tới cửa nhà thờ, Ba vui nói: Từ nay ta sống khác hôm qua! Sáu năm Hà Nội, đời thay đổi Ðèn sách... trường thi... với mộng mơ Tương lai... hứa hẹn, chân trời mới Ba Mẹ dạy khuyên, bao bọc cho! Hà Nội! Hà Nội! Xa... xa... khuất Hôm trước còn lang thang Hồ Gươm Nghe tim se thắt, nghe tim khóc Nhạt nhòa trên đường phố Sài Gòn Những cảnh di cư tràn nước mắt Ba Mẹ già đi, đau lòng con Gánh nặng gia đình lo gánh vác Không hề nghe một tiếng thở than Công ơn Ba Mẹ sao đo được Càng nghĩ càng thêm ray rứt buồn! Một ngày... con bắt đầu... tung cánh Tạm lìa Ba Mẹ, bay đó đây Gian nan, nguy hiểm... vùng tên đạn Ba Mẹ thương con từng phút giây Con gặp cơ man là... hoạn nạn Tin rằng Ba Mẹ hằng cầu thay Cho nên, sóng gió nhiều phen nặng Ơn Trời, con còn sống hôm nay Sầu lên lớp lớp, lời thơ cạn Ba Mẹ của con... trái tim này! Tháng Năm có lễ dành cho Mẹ (Mother's Day) Tháng Sáu có lễ dành cho Cha (Father's Day) Ba Mẹ trước đây còn tại thế Những ngày lễ ấy để trôi qua... Con biết nói gì... khơi dòng lệ Công Cha, nghĩa Mẹ, biển bao la Nay Ba, nay Mẹ vào thiên cổ Bồi hồi tâm sự khó phôi pha Con vẫn trông chờ ngày hội ngộ Ba ơi, Mẹ ơi, xin thứ tha! Tường Lưu |