TÀI SẢN TRÊN ÐẤT  TÀI SẢN TRÊN TRỜI


Vì người thấy người khôn ngoan chết, kẻ điên cuồng và người ngu dại cũng chết như nhau, để lại tài sản mình cho kẻ khác.  Tư tưởng bề trong chúng nó rằng nhà mình sẽ còn mãi mãi, và chỗ mình ở vẫn có đời nầy qua đời kia; chúng nó cũng lấy chính tên mình đặt cho đất ruộng mình.  Nhưng loài người dầu được sang trọng, chẳng còn mãi...  (Thi Thiên 49:10-12)

Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất..., nhưng phải chứa của cải ở trên trời...  (Ma-thi-ơ 6:19-20)


Như nhau hết, người khôn ngoan khi chết
Người điên cuồng, người ngu dại... như nhau
Ðã chết rồi, đã nằm dưới đất sâu
Tài sản họ, người khác... liền chiếm dụng.

Họ tưởng rằng:  Cơ ngơi mình gây dựng
Từ đời này... đến đời nọ... còn nguyên
Lấy tên mình, danh dự lắm, đặt tên
Cho đất ruộng họ hiện đang sở hữu.

Nhưng họ lầm!  Dù bây giờ... giàu sụ
Dù bây giờ sang trọng ít ai bằng
Hưởng một đời sung sướng đến... trăm năm
Rồi khi chết cũng tay không... về đất.

Khi về đất, giàu nghèo như nhau hết
Cũng tan ra vào cát bụi... hư không
Ðất ruộng kia, tài sản ấy... phải buông
Ôi!  Ðời tạm, mọi sự đều là tạm.

    ***
Chúa đã dạy:  Chứa trên trời tài sản
Thì vẫn còn tài sản ấy đời đời
Ở trần gian, có chứa cũng... tạm thời
Vì khôn dại đồng như nhau khi chết.


  Tường Lưu