|
|
|
|
NHƯ THUỞ BAN ÐẦUNhưng điều ta trách ngươi, là ngươi đã bỏ lòng kính mến ban đầu. Vậy hãy nhớ lại ngươi đã sa sút từ đâu, hãy ăn năn và làm lại những công việc ban đầu của mình... Khá giữ trung tín cho đến chết, rồi ta sẽ ban cho ngươi mũ triều thiên của sự sống. (Khải Huyền 2:4,5,10) Khi mới cưới, tiếng em sao... mê hoặc Muốn nghe hoài, trong giấc ngủ còn... say! Sống với em, "chịu trận" bấy lâu nay: Bà ơi bà, xin bà đừng nói nữa! Nghe "tôi" giảng, lần đầu nghe không mệt Giảng càng dài, nghe "tôi" giảng càng vui! Nhưng bây giờ, nghe "tôi" giảng, chán rồi: Ông giảng ngắn may ra còn nghe được! "Tôi", ca sĩ, có giọng ca điêu luyện Bổng... lên cao, trầm... xuống thấp, mê ly! Nghe mãi, nhàm! Bạn to nhỏ, thầm thì: Nếu có thể, xin lâu lâu... hãy hát! "Tôi", nhạc sĩ, CD ra chục đĩa CD đầu, nghe thật tuyệt, thật hay! Lắng tâm hồn, nghe đến đĩa thứ... hai: Nhạc dở quá! Thế cũng đòi làm nhạc! "Tôi", thi sĩ, thơ tôi làm bất tận Ðọc vài bài... "đã" lắm! Ðúng... là thơ! Ðọc mươi bài... "nhắn" thi sĩ... "tay mơ": Không cảm xúc, không có hồn, thơ... hỏng! *** Ðời tin kính, chớ bao giờ thay đổi Từ một lòng sốt sắng thuở ban đầu Rồi nguội dần, rồi hâm hẩm... về sau: Khá trung tín, đến cuối cùng, đến chết! Tường Lưu |