NHỜ CẬY NGƯỜI...  VÔ ÍCH


Chớ nhờ cậy nơi các vua chúa, cũng đừng nhờ cậy nơi con loài người, là nơi không có sự tiếp trợ.  (Thi Thiên 146:3)

Tôi đã bị hoạn nạn thật lấy làm phải, hầu cho học theo luật lệ của Chúa.  (Thi Thiên119:71)

Nếu con ngã lòng trong ngày hoạn nạn, thì sức lực con nhỏ mọn thay.  (Châm Ngôn 24:10)


Hoạn nạn đến với mọi người... trên đất
Không từ ai, dù người ấy là... vua
Không từ ai, dù già lão, trẻ thơ
Hoạn nạn đến với mọi người... trên đất.

Hoạn nạn đến với tôi, xin thú thật
Tôi lo âu, tôi hết sức buồn rầu:
Chúa ơi, con phải chống đỡ cách nào?
Sao Chúa nỡ để cho con... điêu đứng?

Tôi yếu đuối, đức tin như... không vững
Hoạn nạn kia, làm nhụt đức tin tôi
Nhờ bạn bè, chờ... mỏi cổ, hụt hơi
Cũng vô ích, toàn lời khuyên vô ích!

    ***
Hoạn nạn đến, nên hiểu rằng cần thiết
Cho chính mình, củng cố đức tin thêm
Chúa muốn ta... vượt thắng để vươn lên
Nhờ cậy Chúa, không khi nào... vấp ngã!

Các thánh xưa trên bước đường theo Chúa
Ðã kinh qua hoạn nạn biết bao lần
Chào từ xa... miền Thiên Quốc vinh quang
Nhờ cậy Chúa, vững đức tin... đi tới!


  Tường Lưu