NHÌN MẶT PHẢI...  NHÌN MẶT TRÁI...


Lạy Chúa là Ðức Chúa Trời của con, Ngài đã làm rất nhiều việc lạ lùng thay.  Ðối cùng những việc diệu kỳ Ngài làm và những ý định Ngài dành cho chúng con, quả thật không ai có thể sánh cùng Ngài được.  Nếu con có muốn rao ra và nói về những điều ấy, thì những điều ấy thật nhiều thay, con không thể đếm hết được.  (Thánh Thi 40:5  -  Bản Dịch Hiện Ðại của Mục Sư TS ÐẶNG NGỌC BÁU)


Tôi nhìn mặt phải... sáng ngời
Thấy rằng Chúa đã đãi tôi... lạ lùng
Chúa cho tôi sống ung dung
Căn nhà tuy nhỏ, trả xong... nợ nần
Không thèm, không thích, không cần
Có gì dùng nấy, chẳng ham đua đòi.

    ***
Ra vườn thơ thẩn... ngắm trời
Trong lòng đã có niềm vui dạt dào
Mây bay... tản mạn... trên cao
Gió vi vu thổi xạc xào... ngọn cây
Nghĩ thầm:  Sao được phước này
Chúa ơi, cảm tạ ơn Ngài ban cho!

    ***
Tôi nhìn mặt trái... tối mò
Thấy rằng nhiều lúc tôi lo mệt người
Gian nan, khốn khó tơi bời
Bệnh lâu không khỏi, rã rời... chân tay
Ðêm về, trằn trọc... đêm dài
Chạnh lòng động mối u hoài... mênh mang.

    ***
Tôi lang thang đến nghĩa trang
Thăm mồ Ba Mẹ... đang nằm bình yên
Tôi đi trên lớp cỏ mềm
Khóc trong kỷ niệm, đau niềm xót xa.

    ***

Thời gian... lặng lẽ trôi qua
Bây giờ tuổi đã vào mùa... cuối đông
Nghiệm rằng ơn Chúa ngàn trùng
Vui, buồn, Chúa vẫn ở cùng... với tôi
Tôi nhìn mặt phải... sáng ngời
Tôi nhìn mặt trái... thêm lời ngợi ca
Vâng, tôi hát Ha-lê-lu-gia!


  Tường Lưu