NAY TÔI NGHE TIẾNG CHIM XUÂN


Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, bị đầy dẫy sự khốn khổ.  (Gióp 14:1)

Ai là người sống mà sẽ chẳng thấy sự chết?  Ai sẽ cứu linh hồn mình khỏi quyền Âm phủ?  (Thi Thiên 89:48)

Hãy nghiêng tai, và đến cùng ta; hãy nghe ta, thì linh hồn các ngươi được sống.  (Ê-sai 55:3)


Nay tôi nghe tiếng chim Xuân rộn rã
Ðây mùa Xuân đang rực rỡ khắp nơi
Ngàn hoa thơm cười trong gió Xuân tươi
Hồn bay bổng, phiêu bồng, Tình Xuân mới.

    ***
Thường, một năm có bốn mùa thay đổi
Xưa... đời tôi chỉ có một mùa Ðông
Buồn dâng lên như chiều lạnh, cô đơn
Như cây cỏ tiêu điều trong băng giá.

Tôi tự hỏi:  Ðời người là bể khổ?
Bước trần ai... cúi mặt xuống mà đi
Thoáng trăm năm... còn lại được những gì?
Rồi tay trắng giã từ không nuối tiếc.

Nếu quả thật, xong đời này... là hết
Tôi cho rằng:  Ta "đi" sớm vẫn hơn!
Hay cho rằng:  Ta tội lỗi mọi đường
Không sao cả... xong đời này... là hết!

Không cần nói hẳn trong lòng đã biết
Xong đời này... không hết!  Vẫn còn... ta
Lớp đất sâu, dù thân thể tan ra
Ta còn đó, chờ một ngày... phán xét!

    ***
Tôi đã sống trên cõi đời... mỏi mệt
Nhìn thế gian, nhìn thiên hạ... chán chường
Ôi, cuộc đời... hiu hắt như mùa Ðông
Buồn, buồn lắm!  Ðúng đời là bể khổ!

Lời Chúa gọi từ ngàn xưa còn đó
Ðến cùng ta, hỡi những kẻ... sầu đời!
Không phân vân, tôi quì xuống trước Ngôi
Và tiếp nhận Ơn Trời, Ơn Cứu Rỗi.

Chúa thương tôi, thứ tha muôn tội lỗi
Dứt mùa Ðông, dứt băng giá, tiêu điều...
Bao nhiêu năm nước mắt nhỏ đã nhiều
Từng cúi mặt mà đi trong buồn bã...

    ***
Nay tôi nghe tiếng chim Xuân rộn rã
Ðây mùa Xuân đang rực rỡ khắp nơi
Ngàn hoa thơm cười trong gió Xuân tươi
Hồn bay bổng, phiêu bồng, Tình Xuân mới.


  Tường Lưu