MỘT CƠN GIÓ THỔI


Ðoạn ta xem xét các công việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt trời.  (Truyền Ðạo 2:11)

Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy:  Khá kính sợ Ðức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi.  (Truyền Ðạo 12:13)


Lá rụng ngoài sân mấy lớp dày
Không lười được nữa, phải "cào" ngay
Mới vừa "cào" xuống vài ba "nhát"
Một cơn gió thổi, lá... vèo bay!

Ði làm vất vả, mệt thân "còm"
Tằn tiện chi tiêu, cố góp gom
Gom được càng nhiều, càng thấy... khỏe
Một cơn gió thổi, lại... tay không!

Cũng ham chức trọng với quyền cao
Cái danh ai chẳng muốn lăn vào
Những "Ông" năm trước đi đâu nhỉ
Một cơn gió thổi, chắc "Ông"... nhào!

 ***
Ta đã xem rồi, việc ta làm
Bao nhiêu lao khổ, bao gian nan
Chẳng ích lợi gì trên mặt đất
Một cơn gió thổi, đủ tiêu tan!

Khá nên kính sợ Ðức Chúa Trời
Cẩn thận làm theo điều răn Ngài
Như vậy, là ngươi tròn phận sự
Rồi đây sẽ hưởng phước lâu dài...


  Tường Lưu