CHỚ LẤY, CHỚ NẾM, CHỚ RỜ


Chớ lấy, chớ nếm, chớ rờ?  Cả sự đó hễ dùng đến thì hư nát, theo qui tắc và đạo lý loài người, dầu bề ngoài có vẻ khôn ngoan, là bởi thờ lạy theo ý riêng, cách khiêm nhượng và khắc khổ thân thể mình; nhưng không ích gì để chống cự lòng dục của xác thịt.  (Cô-lô-se 2:21-23)

Nhưng tôi là tánh xác thịt đã bị bán cho tội lỗi...  Khốn nạn cho tôi!  Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy?  Cảm tạ Ðức Chúa Trời, nhờ Ðức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta!  (Rô-ma 7:14&24-25)


Chớ lấy, chớ nếm, chớ rờ
Nếu như "sự đó" làm mờ... tâm linh
Xin Lời Chúa dạy, soi mình
Ði trong ánh sáng bình minh... Thiên Ðàng.

    ***
Nếu tôi bắt chước thế gian
Sống cho khắc khổ, cực thân... bề ngoài
Bề trong, tôi chẳng thua ai
Lòng tham, lòng dục... xưa nay vẫn nhiều
Dù tôi cố gắng bao nhiêu
Cũng không thắng được những điều... bề trong.
Nên chi... khi tự xét lòng
Nhận ra trăm chuyện, cả trăm... giả hình
Mắt "xui" thấy đẹp... động tình
Làm sao tránh được cái nhìn... ngẩn ngơ...
Tánh hư xác thịt thời xưa
Hay thời hiện tại, bao giờ khác đâu!
Sức người là sức... tầm phào
Càng thêm khốn nạn, càng vào... diệt vong!

    ***
Cám ơn Chúa, Ðấng Toàn Năng
Nhờ Ngài tẩy sạch tội trần trong tôi
Và ban sự sống đời đời
Tình Thương trường cửu trên đồi Gô-tha...
Ha-lê-lu-gia!


  Tường Lưu