|
|
|
|
LỜI TỰASUNG MÃN TÂM LINHMột trong các phước hạnh đặc biệt Thiên Chúa ban cho chúng tôi chính là vinh hạnh được học hỏi rất nhiều từ nếp sống đạo hạnh của cố mục sư và bà Lưu Văn Mão trong những ngày ở quê nhà. Chúng tôi cũng được dịp thân ái cùng các thành viên của đại gia đình cụ, nhất là trưởng nam của hai cụ là thi sĩ Lưu Văn Tường, tức Tường Lưu. Từ hơn sáu thập niên được biết hai cụ, chúng tôi noi gương lành của hai cụ, gương sáng của cụ ông, vị mục sư đạo cao đức trọng cả đời tận tụy phục vụ Thiên Chúa, và cụ bà, bậc hiền mẫu cả đời chăm lo nuôi dạy các con nên người. Riêng bạn Lưu Văn Tường, từ lúc còn là thư sinh, cho đến ngày nay, chúng tôi quý mến bạn như em ruột, như một đồng đạo trẻ tuổi thân thiết, mà bạn cũng thật lòng chân thành quý mến chúng tôi như anh chị cả. Khi trưởng thành, bạn phục vụ trong quân đội, còn tôi sau nhiều năm bôn ba núi rừng từ Hà Ðông tới Hà Tĩnh, đã trở về Hà Nội dạy học, vào Nam cũng dạy học, rồi tiếp tục phục vụ Bộ Giáo Dục cho đến ngày mất nước. Trong những năm ở Saigon, vì bận công vụ, hai anh em chúng tôi thỉnh thoảng gặp nhau tay bắt mặt mừng trong những kỳ đại hội tôn giáo. Trong hai mươi chín năm lưu vong, người ở Texas, kẻ California, hai anh em chỉ tái ngộ ngắn ngủi đôi ba lần, thường là bạn tỏ lòng quý mến đặc biệt dành riêng thì giờ đến thăm chúng tôi ở Pasadena. Mà gặp nhau chỉ nói chuyện gia đình, chuyện đạo đức, chẳng bao giờ nói chuyện thi phú. Mãi đến 1997, nhà tôi và tôi vui mừng nhận được hai thi phẩm đầu tay của thi sĩ Tường Lưu, vào giữa tháng tư, tập "Mộng Ban Ðầu", và tháng mười, "Tìm Lại Hương Xưa" (Vấn Cựu Tầm Hương). Vừa đọc một chục trang của "Mộng Ban Ðầu", chúng tôi ngạc nhiên khám phá rằng bạn tôi đã sáng tác nhiều bài thơ, yêu văn thơ từ thuở cắp sách đi học. Tôi yêu bài thơ "Bút Học Trò", và mừng nhận thấy Tường Lưu thật đã thành công trong việc thoát dịch ba chục bài cổ thi. Cũng từ tháng mười năm 1997, vợ chồng tôi vô cùng thích thú đọc và thưởng thức một trăm bốn mươi tám bài dịch cổ thi điêu luyện trong "Tìm Lại Hương Xưa". Bạn Tường Lưu đặc biệt quý mến chúng tôi, liên tiếp gửi tặng tất cả chín thi phẩm xuất bản từ 1998 đến 2004, toàn bộ đều là những vần thơ hướng thượng, vun trồng xây đắp đời sống tâm linh, theo thứ tự là: "Ca Khúc Tâm Linh", "Vườn Hoa Tâm Linh", "Suối Mát Tâm Linh", "Ánh Sáng Tâm Linh", "Nguồn Phước Tâm Linh", "Chân Vọng Tâm Linh", "Nguyện Ước Tâm Linh", "Thách Ðố Tâm Linh", "Thăng Tiến Tâm Linh". Chúng tôi xin thành thật cám ơn tấm thịnh tình vô cùng quý giá của bạn hiền, người bạn tri kỷ, là thi sĩ Tường Lưu. Trong các thi phẩm Tường Lưu tôi nhận thấy: Thơ của Tường Lưu nói lên tấm lòng chân thành kính mến Thiên Chúa, không màu mè giả tạo, kèm theo một thiết tha chân thành ăn năn thống hối, xin được Thiên Chúa đoái thương tha thứ: Tôi vẫn quỳ dâng lên nỗi xót xa Xin Chúa "chứng" cho lòng tôi hối hận. (Nguồn Phước Tâm Linh, trang 110) Tập thơ Sung Mãn Tâm Linh tái xác nhận Hồng Ân Tha Thứ cao cả của Ðấng Thượng Ðế: Tội lỗi tôi ngút ngàn, không nhớ hết Dòng huyết kia mầu nhiệm... đức Yêu Thương. ... ... Ðức Yêu Thương không cần đếm số lần Ngài tha thứ... hoàn toàn không cần đếm. (Hoàn Toàn Không Cần Ðếm, trang 33) Thơ Tường Lưu, trong hầu hết các thi phẩm, đều dâng lên các đấng sinh thành tấm lòng biết ơn vô bờ bến, song song với hối tiếc muộn màng không kịp báo đền ơn dưỡng dục. Trong Suối Mát Tâm Linh, bài "Ðưa Mẹ Về", Tường Lưu đã khóc mẹ: Một trời buồn đổ lệ... tiễn mẹ đi Ðã muộn rồi! Tang lễ lớn ích gì! Một lần nữa bạn lại khóc cụ bà mục sư Lưu Văn Mão: Bao nhiêu ý đẹp... bấy giờ Làm vui lòng Mẹ, con chưa hề làm! Hôm nay... Mẹ đã không còn Hôm nay... nhớ Mẹ... mênh mông biển sầu! (Sung Mãn Tâm Linh, trang 39) Và bạn thương tiếc cụ ông: Với cha, tôi vốn đứa con hoang Lời dạy, lời khuyên, chẳng ngó ngàng Bây giờ... cha đã vào... thiên cổ Một tấm lòng con... đã muộn màng. (Sung Mãn Tâm Linh, trang 149) Trích dẫn Lời Chúa, thơ Tường Lưu nhắc nhở chúng ta cốt tủy của Kinh Thánh, tinh túy của những lời vàng ngọc ăn sâu vào tâm khảm từ những ngày thơ ấu. Cũng như Tường Lưu, tôi rất yêu mến Thánh Kinh từ khi còn trẻ tuổi, và tôi thật được khích lệ nhiều khi đọc những vần thơ: Con không rơi nữa... lệ buồn Lời Ngài bổ dưỡng tâm hồn khát khao Bình an, dòng nước ngọt ngào Lòng con thanh thản giữa bao cảnh đời. (Sung Mãn Tâm Linh, trang 6) Thơ Tường Lưu khéo léo khuyến khích tôi nhìn vào chính mình, cố gắng khắc kỷ diệt dục, từ bỏ thói hư tật xấu cố hữu, hầu mong tiến tu trên đường đạo đức: Chữ "Tôi" ích kỷ khó thương Tránh đi, đừng có dùng thường, hết hay! Phải hạ bệ cái tôi, cái tôi tồi tàn xấu xa, cái tôi tối tăm ngu muội, cái tôi tội lỗi gian ác, và cẩn thận tự xét mình, tự biết mình: Hãy cẩn thận xét lại mình cho đúng Ðời thiêng liêng sa sút bởi vì đâu? (Sung Mãn Tâm Linh, trang 29) Như Tường Lưu đã viết trong thi phẩm trước: Hãy nhìn mình, nhìn mình cho thật rõ Sẽ thấy rằng, mình là kẻ đáng thương Thử hỏi xem, một khi mình nằm xuống Sẽ còn gì, hay còn lại nắm xương? (Suối Mát Tâm Linh, trang 13) Nay bạn trích dẫn Kinh Thánh, Phúc Âm Ma-thi-ơ 5:29, trong bài "Giấu Tội Lỗi": Nếu con mắt xui cho ngươi phạm tội Móc quăng đi thì được rỗi linh hồn. (Sung Mãn Tâm Linh, trang 20) Tường Lưu đau xót nhận định tệ đoan không xưng tội cùng nhau để tha thứ và sống hòa thuận đúng theo lời Chúa dạy: Hãy xưng tội cùng nhau... nghe khó quá Trên nửa đời đi nhóm... các nhà thờ Tôi chưa hề chứng kiến thế bao giờ Ai xưng tội cùng ai? Là chuyện lạ! (Sung Mãn Tâm Linh, trang 30) Vô cùng thắc mắc, bốn năm trước đây, Tường Lưu đã tự hỏi: Tôi đọc nhịp nhàng bài "Lạy Cha" Là bài Chúa dạy thuở xa xưa Nhưng đến chữ NHƯ, tôi khựng lại Phải chăng tôi chưa thuộc chữ THA? (Suối Mát Tâm Linh, trang 66) Cũng như các tiên tri Do Thái thuở xưa, thơ Tường Lưu cảnh cáo cái vỏ bề ngoài của kẻ đạo mạo không giữ tâm đạo, cái tắc trách của người làm công giả dối, cái láu cá của kép hát không sửa soạn kỹ, nhưng đã khéo "cương" vai tuồng. Người Cơ-đốc "hữu danh", tôi dư biết! (Chân Vọng Tâm Linh, trang 107) Bài "Sự Giả Hình" trong thi phẩm Sung Mãn Tâm Linh nghiêm nghị cảnh cáo: Hại thay là sự giả hình Làm xiêu những bậc đức tin thượng thừa! Tường Lưu thiết tha đề nghị trong bài "Sao Cứ Bước Thụt Lùi", trích dẫn Giê-rê-mi: Nếu sửa lại thì các ngươi được phước Bỏ đường xưa, đường dối trá phỉnh phờ! Một số bài thơ của Tường Lưu đã được em tôi, nhạc sĩ Vũ Ðức Nghiêm, phổ nhạc. Tôi ưa nghe hát bài "Tôi nghe nhạc thánh dịu êm". Riêng câu "Tôi xa thực tại, tôi gần Chúa hơn", (Vườn Hoa Tâm Linh, trang 91), khoảng cuối tháng mười 1999, tôi có điện đàm hội ý với bạn Tường Lưu, và hai anh em đồng ý thay hai tiếng "thực tại" bằng "trần tục", nên câu thứ sáu của bài thơ sửa lại là: "Tôi xa trần tục, tôi gần Chúa hơn". (Suối Mát Tâm Linh, trang 111) Tôi hoàn toàn đồng ý với thi sĩ Tường Lưu khi bạn viết: Giờ già nua, sức lực đã tiêu hao Dù tôi còn trên trái đất ngày nào Tôi chắc chắn Chúa lo cho tất cả Ngước lên cao, tôi dâng lời cảm tạ Và lòng tôi không ngớt tiếng tôn vinh... (Suối Mát Tâm Linh, trang 36) Lưng đã lom khom, đầu đã bạc Nhưng lòng yêu mến chẳng phôi pha. (Sung Mãn Tâm Linh, trang 170) Tường Lưu và tôi đã được vinh hạnh bước đi theo Chúa từ tuổi thơ ấu cho đến tuổi già. Noi gương tổ phụ, chúng tôi trung tín giữ vững đức tin cho đến ngày được Chúa tiếp rước vào cõi vĩnh hằng đầy phước lạc: Tôi đi theo Chúa trọn cuộc đời ...Chúa dẫn tôi vào nơi ước mơ Là Nước Ðời Ðời, là Quê Thánh Có Sông Phước Lạc, có Vườn Thơ... (Thăng Tiến Tâm Linh, trang 133) Laguna Niguel, ngày mùng một tháng bảy, năm 2004 Mục sư VŨ ÐỨC CHANG Tiến sĩ mục vụ |