TUỔI BẢY MƯƠI

LÀM THƠ TÌNH... GHÊ QUÁ

Dầu núi dờøi, dầu đồi chuyển, nhưng lòng nhân từ ta đối với ngươi chẳng dời khỏi ngươi...  (Ê-sai 54:10)


Tuổi bảy mươi, đọc thơ tình... hay quá!
Những bài thơ "tiền chiến", thuở thanh xuân
Kỷ niệm xưa như đâu đó thật gần
Đã trở lại, khiến lòng ta... tê tái.
Cô hái mơ, cô lái đò... thuở ấy (Nguyễn Bính)
Ôi, một trời mơ mộng, một trời yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều (Xuân Diệu)
Yêu một khắc để mang sầu một kiếp (Vũ Hoàng Chương)
Em giống ai?  Ta điên rồi không biết
Mảnh hồn đau lạc lõng dưới trăng tà (Đinh Hùng)
Kìa bóng đêm kinh khủng chạy vào ta (Chế Lan Viên)
Tuổi bảy mươi, đọc thơ tình... hay quá!

      ***
Tuổi bảy mươi, làm thơ tình... ghê quá!
Lưng lom khom, tóc bạc trắng... phau phau
Miệng móm rồi, hàm răng giả... cấn đau
Vậy cũng ráng làm thơ tình... lẩn thẩn
Thiên hạ đọc thơ ta mà... vương vấn
Là thành công, thơ có sức hồi sinh
Là thời gian chẳng ảnh hưởng gì mình
Vẫn bay bướm, vẫn xuân tình... ghê quá!

      ***
Tuổi bảy mươi, làm thơ ca ngợi Chúa
Là rất nên, là phải lẽ... vô cùng
Bảy mươi năm dằng dặc... sóng ngàn trùng
Đã biết rõ thế nào Tình Thiên Chúa.
Nay làm thơ nói lên điều đáng nhớ
Trong gian nguy Chúa không bỏ bao giờ!
Nhờ người thân, nhờ bè bạn giúp cho
Chắc thất vọng tiếp theo sau... thất vọng.






Nhưng nhờ Chúa, dù khi ta ngã xuống
Ngài đỡ nâng, Ngài vực dậy... vững vàng
Rồi niềm vui con tim lại rộn ràng
Dâng lên Chúa những vần thơ kính mến...
Ngày giã từ cõi đời này... sẽ đến
Ta bước vào đời vĩnh viễn bên Ngài
Phước hạnh đầy... và phước hạnh lâu dài
Ca ngợi Chúa, làm thơ, nên, nên quá!


  Tường Lưu