TRẦN TRÙI TRỤI


Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo, chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được.  Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng.  
(I Ti-mô-thê 6:7-8)

Xin đọc Lu-ca 12:15-21


Chuyện rõ ràng:  Ra đời... trần trùi trụi
Không hành trang, không tài sản... đem theo
Và qua đời, nằm dưới lớp đất sâu
Cũng vẫn thế, cũng vẫn... trần trùi trụi.

Tôi có thể... không khoa trương khi nói:
Còn đủ ăn đủ mặc... khoảng... vài năm!
Tại sao tôi... không vừa ý, thỏa lòng
Cứ lo lắng xoáy tròn vào cuộc sống?

Thâu trữ lại cho chắc ăn, cho vững
Vì, nào ai đoán biết được ngày mai?
Nên để dành, nên không dám tiêu xài
Có cơ hội gom càng nhiều, càng... khỏe.

Chúa đã hỏi một người giàu... tích của:
Linh hồn ngươi nếu bị gọi đêm nay
Của cải ngươi sắm sẵn... thuộc về ai?
Và Chúa kể người giàu kia... kẻ dại.

    ***
Tôi "bỏ của chạy lấy người"... năm ấy
Tài sản tôi dành dụm suốt nửa đời
Đã ngang nhiên... bị chiếm đoạt cả rồi
Cứ nghĩ đến, cay vô cùng, cay đậm!

Chúa từng dạy:  Chớ bao giờ hà tiện!
Lo thế gian mà chểnh mảng Nước Trời
Thì mai này, khi đi hết đường đời
Tôi sẽ đứng chung hàng cùng... kẻ dại!


  Tường Lưu