THUỞ NẢO THUỞ NÀO


Muôn vật thảy đều lao khổ, loài người không thế nói ra được.  (Truyền Đạo 1:8)


Thuở còn "chân ướt" bước vào đời
Kiếm ăn... làm việc đổ mồ hôi
Phấp phỏng không yên, lo bị đuổi
Mất việc làm sao?  Sống bám ai?

Thuở trong quân ngũ... nợ tang bồng
Khói lửa tơi bời rực núi sông
Chiến trận, ít người đi... trở lại
Lượt mình chắc cũng dễ... như không!

Thuở sống "văn minh thượng cổ"... vào
Tinh thần, thể chất... chết như nhau
Nín thở qua cầu, đành phải vậy
Đường cùng, biết xoay xở thế nào?

Thuở đến định cư đất "phước" này
Tiếng Anh, tiếng Mỹ... nói bằng tay
Nhìn dọc, nhìn ngang, toàn ngõ bí
Bầu trời vần vũ đám mây bay...

 ***
Thuở nảo thuở nào cũng thế thôi
Khổ lên, khổ xuống, khổ tơi bời
Miễn sao trung tín đi theo Chúa
Xong ngày dưới đất, hưởng ngày trời!


  Tường Lưu