NHỚ QUÁ NGÀY XƯA...

ĐI NHÀ THỜ

Hãy lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa.  (Ê-phê-sô 5:19)


Nhớ quá ngày xưa... đi nhà thờ
Tay nhỏ ôm theo Kinh Thánh to
Ôm thêm Thơ Thánh!  Ôi, là nặng!
Hai cuốn đầy tay cũng mệt phờ.

Tôi ngồi hàng ghế phía phong cầm
Nghe giảng, quả tình tôi không ham
Tôi chỉ... muốn nghe đàn cho "đã"
Tâm hồn lơ lửng cõi mây ngàn.

Như thế, tiếng đàn nhập tâm tôi
Cùng tôi bay đến trước Ngôi Trời
Ngất ngây giai điệu, thiêng liêng quá
Trọn lòng ca ngợi Chúa Ba Ngôi.

Tôi hát theo đàn, hát rất say
Lời trần không đủ sức để bay
Tôi hát, tâm hồn tan trong nhạc
Dù lời không thuộc... vẫn là hay!

 ***
Bây giờ đi nhóm, đi tay không
Thánh Ca, Kinh Thánh... khỏi cần ôm
Nhà thờ có sẵn, trên hàng ghế
Thong thả hai tay, đỡ mất công.

Tôi cũng hay ngồi phía gần đàn
Nghe giảng, tạm thời... khá, mức... trung
Hát ư!  Phần lớn là ban hát
Nhớ quá ngày xưa...  Nhớ quá chừng!


  Tường Lưu