NHỚ NGÀY BỎ NƯỚC

VƯỢT BIÊN

Đức Chúa Trời của cha sẽ giúp đỡ con; Đấng Toàn Năng sẽ ban phước cho con, tức là phước lành ở chốn trời cao xuống, cùng phước lành ở nơi vực rộng thẳm lên, phước lành của vú, và của lòng mẹ.  (Sáng Thế Ký 49:25)


Nhớ ngày bỏ nước vượt biên
Sau lưng để lại trái tim... nửa phần
Từng đêm trăn trở âm thầm
Không buồn nào khổ bằng buồn ly hương!
Dù đời xuôi ngược gió sương
Vòng tay cha mẹ náu nương quen rồi
Bây giờ cách biệt phương trời
Thân mình, mình liệu...  Chờ người giúp sao!

    ***
Phước lành ở chốn trời cao
Vì tôi, cha mẹ nguyện cầu thiết tha
Bàn tay Chúa dắt tôi qua
Những cơn bão táp mưa sa... xứ người!

    ***
Tưởng xa cha mẹ là thôi
Không còn nương náu như hồi... xưa kia
Trùng dương muôn dặm cách chia
Mà lòng cha mẹ không lìa khỏi tôi!
Chân trời góc biển ngậm ngùi
Nhớ về cha mẹ, đầy vơi giọt sầu...


  Tường Lưu