NHẶT ĐƯỢC TIỀN


Bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.  (II Cô-rinh-tô 4:18)


Thấy dưới đất tờ đô-la hai chục
Mắt tôi nhìn, tay tôi nhặt... lẹ làng
Ba bốn người trước đó mới đi ngang
Tôi không biết tiền của ai làm rớt.

Nếu tôi hỏi, chắc họ đều nhận tuốt:
Tiền của tôi vừa đánh rớt!  Cám ơn!
Thôi, chi bằng tôi bỏ túi, gọn hơn
Khỏi thắc mắc tiền của ai cho mệt!

Sống trên đời, nếu không màng vật chất
Thì là người "đốt-đuốc-kiếm-không-ra"
Tôi cho rằng, người như thế... triết gia
Còn tất cả giống tôi, ham vật chất.

Chứa cho nhiều, chẳng bao giờ dùng hết
Vẫn còn ham, vẫn góp nhặt, tích thêm!
Đời ta ơi, nhìn thấy của mà thèm!
Mặc ai nói, ai cười, ta cứ tích...

    ***
Nửa đời người tôi gắng công gắng sức
Gắng tranh giành chút lợi lộc nhỏ nhoi
Rồi... một hôm... bỏ của chạy lấy người
Tài sản "tích" mất vào tay kẻ khác.

Sự thấy được... ta vẫn ham, vẫn thích
Là tại sao?  Nó vốn dĩ tạm thời!
Hãy chăm về sự "còn mãi đời đời"
Chỉ có mắt đức tin nhìn mới thấy!


  Tường Lưu