MỌI VẬT DO NGÀI MÀ ĐẾN


Vì mọi vật đều do nơi Chúa mà đến...  
(I Sử Ký 29:14)


Hai bàn tay trắng lúc qua đây
Vất va vất vưởng sống từng ngày
Nghĩ đến tương lai mà... nóng lạnh
Chúa ơi, con nhờ cậy nơi Ngài!

Xin việc nhục nhằn, cũng phải xin
Miệng cười, nhưng vẫn nhói trong tim.
Có khi cô độc trên hè phố
Có khi ngồi thờ thẫn, lặng thinh.

Trên nửa đời người... vẫn gió mưa
Sống nhờ đất khách, sống như thừa
"Kinh nghiệm việc làm", nghe tủi lắm
Điền đơn, ngần ngại, viết rằng... chưa!

      ***
Bây giờ, con đã quá bảy mươi
Đếm lại những ngày sống nổi trôi...
Phước Chúa dồi dào không kể xiết
Mọi vật do Ngài mà đến thôi!

Con hướng về Ngài... biết nói sao
Chúa đã đãi con rộng thế nào!
Tất cả chẳng qua là thuộc Chúa
Ơn Ngài, xin cung kính cúi đầu.


  Tường Lưu