|
|
|
|
MÌNH NGÀI...Đoạn, Đức Chúa Jêsus ra đi, lên núi Ô-li-ve theo như thói quen... quì xuống mà cầu nguyện... (Lu-ca 22:39&41) Ngài trở lại nữa, thì thấy môn đồ còn ngủ; vì mắt họ đã đừ quá rồi. Đoạn, Ngài bỏ mà lại đi cầu nguyện lần thứ ba... (Ma-thi-ơ 26:43-44) Chiều rơi trên núi Ô-li-ve Những tia nắng yếu dời về... mạn tây. Chúa Jêsus vẫn đến đây Nơi Ngài cầu nguyện hằng ngày cùng Cha. Mồ hôi đỏ giọt máu pha Đêm dần dần xuống, nhạt nhòa... thương đau! Lời Ngài tha thiết u sầu Lời Ngài nhỏ lệ... ngàn sao trên trời! Môn đồ mệt quá, đừ rồi Ba lần Ngài gọi, ngủ vùi không hay! Chúa ơi, vì tội của ai Mình Ngài cô độc, mình Ngài... đêm khuya? *** Leo lên dốc Gô-gô-tha Thập hình nặng quá, nắng trưa nung người Bên tai vang tiếng nhạo cười Ngài im lặng chịu, không lời thở than. Gió đưa... rụng những lá vàng Bay tơi tả trên đồi buồn... thiên thu! Con Trời chết nhục thế ư! Thập hình... dòng máu chảy từ... Thánh Tâm. Chúng sinh... hư mất... trầm luân Mình Ngài gánh hết tội trần... chúng sinh! Tường Lưu |