LƯNG TÔI

CHÚNG NÓ ĐÃ CÀY

Từ khi tôi còn thơ ấu, chúng nó thường hà hiếp tôi, nhưng không thắng hơn tôi được.  Các nông phu cày trên lưng tôi, xẻ đường cày mình dài theo trên đó...  (Thi Thiên 129:2-3)

Xin đọc Thi Thiên 129


Đường cày xẻ dọc lưng tôi
Nỗi lòng khó nói nên lời với ai
Lưng tôi chúng nó đã cày
Từ hồi thơ ấu chúng giày đạp tôi
Chúng thường hà hiếp không thôi
Tôi yên lặng chịu thiệt thòi, khổ đau...

      ***
Nhưng nào chúng thắng tôi đâu!
Đức Giê-hô-va đã đổi sầu thành vui
Ngài làm chúng phải thối lui
Khô đi, héo úa như loài cỏ hoang...
Dây kẻ ác, Ngài chặt phăng
Hết còn hống hách ngang tàng như xưa.

      ***
Nay tôi hát Ha-lê-lu-gia
Đấng Công Bình, Đức Giê-hô-va tuyệt vời!
Ngài hằng dõi bước chân tôi
Kẻ thù bẽ mặt... hổ ngươi... lụi tàn...


  Tường Lưu