LÊN ĐƯỜNG... LƯU VONG


Như trong A-đam mọi người đều chết, thì cũng một lẽ ấy, trong Đấng Christ mọi người đều sẽ sống lại.  (I Cô-rinh-tô 15:22)

Ta nói cùng các ngươi, trước mặt thiên sứ của Đức Chúa Trời cũng như vậy, sẽ mừng rỡ cho một kẻ có tội ăn năn.  (Lu-ca 15:10)


Chỉ vì chiều cái "xương sườn"
A-đam buộc phải lên đường... lưu vong.
Đang vui ở chốn địa đàng
Bây giờ bị đuổi, đời tàn nào hay!
Nai lưng, vất vả tối ngày
Đổ mồ hôi trán lấy vài miếng cơm...
Chúa ơi, xin Chúa mở lòng
Phạt con là đủ, tha dòng dõi con!

Bao nhiêu tội lỗi A-đam
Chúa sai Con Chúa xuống trần... chịu thay.
Chết nhục nhã, chết đắng cay
Chết trên thập giá, phơi thây giữa trời.
Cỏ cây hoa lá ngậm ngùi
Thảm thương Con Chúa... trên đồi... ngàn xưa...
Thiên Đàng trổi khúc hoan ca
Mừng người đã được thứ tha tội mình!


  Tường Lưu