LÁ VÀNG RƠI...

NƯỚC TRÔI ĐI...



Bên bờ suối vắng... tôi ngồi
Nghe thiên thu kể những lời... ngàn năm...
Đá hòn từng tảng... yên nằm
An bình từ thuở... nước tràn về đây...
Mặc tình cho lớp rêu dày
Vết chân... ghi dấu tháng ngày... xanh xao.
Có con chim hót trên cao
Ngỡ như hồn đã tan vào... không gian.
Gió nghiêng mặt nước long lanh
Ánh chiều... lướt thướt... mỏng manh... tơ trời.
Suối reo khúc nhạc chơi vơi
Quên, quên, quên hết... dòng đời... âu lo.

Tôi ngồi trầm lặng trong mơ:
Chúa ơi, mai mốt Chúa đưa... con về...
Lá vàng rơi...  Nước trôi đi...


  Tường Lưu