VIÊN THUỐC NGỦ
Ðức Chúa Jêsus bèn phán cùng môn đồ rằng: Nếu ai muốn theo ta, thì phải liều mính, vác thập tự giá mình mà theo ta. (Ma-thi-ơ 16:24)
Kẻ bại đứng dậy, tức thì vác giường đi ra trước mặt thiên hạ; đến nỗi ai nấy đều lấy làm lạ, ngợi khen Ðức Chúa Trời, mà rằng: Chúng tôi chưa hề thấy việc thể nầy. (Mác 2:12)
Tôi chuẩn bị cho tôi viên thuốc ngủ
Ðể mong sao chợp mắt được... bình an
Nhưng sáng ra chuyện "điên đầu" còn đó
Người ngật ngừ vì thuốc ngủ còn hành.
Có nhiều khi chuyện đời buồn bắt nản
Tiến hay lùi, sống hay chết... như nhau
Chả trách "ai", thấy cuộc đời đáng chán
Vài chục viên thuốc ngủ, thoát ly sầu.
Tôi tin Chúa... sao mà tôi vẫn khổ
Cuộc đời này chẳng lẽ cứ than van
Nước mắt tôi chảy bao giờ mới đủ
Trăm phần trăm viên thuốc ngủ... gọn gàng!
***
Người tin Chúa, Chúa trao cho thập giá
Ngài dặn dò: Vác thập giá theo Ta
Nếu chối từ những gian nan, nguy khó
Thì đức tin có vấn nạn đáng lo!
Hãy đứng dậy! Tự vác giường ngươi lấy!
Người bại kia đã làm chuyện phi thường!*
Ai theo Ngài, thập tự mình nặng mấy
Vẫn vác đi, và vác cách vui mừng.
***
Viên thuốc ngủ... có nhiều người dùng lắm
Tôi xin khuyên: Vác thập giá theo Ngài
Ðường gập ghềnh, đường chông gai... thăm thẳm
Với đức tin, thừa sức vác trên vai!
* Xin đọc Mác 2:1-12