MỘT BUỔI CHIỀU BIDONG


Loài người là gì, mà Chúa nhớ đến?  Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó?  (Thi Thiên 8:4)


Bidong, một buổi chiều
Cây rừng bóng hắt hiu
Tôi ngồi trên mỏm đá
Nghe sóng biển vỗ đều.

Năm ngày tàu ngất ngư!
Năm ngày biển mịt mù!
Năm ngày bọn hải tặc!
Năm ngày đời xác xơ!

Buồn lắm!  Tôi ngồi đây
Bây giờ đã trắng tay
Chôn đi một quá khứ
Sợ hãi một tương lai...

Một buổi chiều Bidong
Trước biển trời mênh mông
Tôi không còn gì nữa
Thì... Chúa đến bên lòng.