|
|
|
|
TÔI GIỐNG...ANH ÐÁNH XE CỦA ÁN TỬ*Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. (Phi-líp 2:3) Tôi tự khen mình... người đa tài Vài việc tôi làm kết quả hay Vì thế, tôi cho mình quan trọng Dưới mắt tôi nhìn chẳng có ai!** *** ÁÙn Tử tuy danh tiếng bốn phương Quyền hành "tướng quốc", vẫn khiêm nhường Những nước láng giềng đều kiêng nể Thiên hạ muôn người quí mến ông. Nhưng anh đánh xe lại nghĩ rằng Ta đây vinh hạnh chẳng ai bằng Tay vẫn cầm cương, và... "mặt vác" Vợ "dòm" qua cửa, thẹn cho chồng. *** Gẫm lại, tôi buồn cho chính tôi Tôi giống như anh đánh xe thôi Hai chữ "khiêm nhường", tôi tự hứa Từ nay "ráng học"... Ðể rồi coi! Tường Lưu * Án Tử làm Tướng nước Tề, một hôm đi việc quan, có tên đánh xe theo hầu. Vợ tên đánh xe dòm qua khe cửa, thấy chồng tay cầm cái dù, tay cầm dây cương, mặt vác lên trời, dương dương tự đắc. Lúc chồng về nhà, nàng xin bỏ nhà ra đi. Chồng hỏi: Tại làm sao? Nàng nói: "Án Tử, người gầy thấp bé nhỏ làm đến Tướng nước Tề, danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ, thế mà thiếp xem ông vẫn có ý trầm trọng, khiêm nhường, như chửa bằng ai. Chớ như chàng, cao lớn đẫy đà chỉ mới làm được một tên đánh xe tầm thường hèn hạ, thế mà thiếp xem chàng đã ra dáng lấy làm vinh hạnh, tưởng không ai bằng nữa, nên xin bỏ chàng, thiếp đi". Vợ răn chồng - Án Tử Xuân Thu (Theo Cổ Học Tinh Hoa của Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân). ** Mục hạ vô nhân = dưới mắt không có người. |