TÌNH THƯƠNG...

ÐÚNG TÌNH THƯƠNG

Quyết chẳng có điều sợ hãi trong sự yêu thương, nhưng sự yêu thương trọn vẹn thì cắt bỏ sự sợ hãi; vì sự sợ hãi có hình phạt, và kẻ đã sợ hãi thì không được trọn vẹn trong sự yêu thương.  (I Giăng 4:18)


Tung cánh vào đời, thời nhiễu nhương
Khói lửa tơi bời, tiếng oán thương
Sông núi âm vang muôn tủi hận
Xác trai tan tác chốn sa trường.

Quên đi sao hết mối sầu vương
Những đóa hoa đời chẳng nở hương
Một nụ cười đau, trăm hàng lệ
Chân trời lạc lõng bước phong sương.

Ðời sống bấp bênh, đời điên cuồng
Làm trai đâu thoát "ải" tang bồng
Chớp mắt có ra người thiên cổ
Cũng là vì nước, giữ quê hương.

    ***
Tiếng gọi thanh bình - nợ máu xương
Anh em "được lệnh" phải lên đường
Gắng công học tập nên "lương thiện"
Chính phủ khoan hồng, chính phủ... thương!

Phải đâu cuộc chiến dứt là xong
Sát phạt nhau chi đến nát lòng
Súng đã buông rồi, say thù hận
Xác chôn rừng núi, xác vùi sông!

    ***
Giờ đây mái tóc ngả màu sương
Ngậm ngùi cho kiếp sống tha hương
Chúa ơi!  Con nghiệm rõ rằng:  "Duy Chúa
Mới có Tình Thương đúng Tình Thương."


  Tường Lưu